VN88 VN88

Chị Chủ Phố – Truyện 18+ có phim cực hay

Được thể, tôi trở mặt làm cao, bà xã sáp lại vuốt ve xóa giận. Tôi để nguyên bộ đồ mặc trên người, hổng thiết tẩy rửa mồ hôi bụi bặm, chui lên cái chuồng cu mà nằm suy nghĩ lung tung. Bà xã lồm cồm bò lên, tôi vờ nhắm mắt ngủ. Bả lay đùng đùng, tôi không ừ hử gì hết. Bả vả nhẹ vào má tôi coi thử tôi có bịnh hoạn gì hôn rồi bù lu bù loa khóc thút thít.

Tôi rung động mà vẫn lì ra cho bõ ghét. Bà xã lay động tôi, lật áo, rờ tay chưn như thầy thuốc bắt mạch. Rồi bả khóc sụt sùi, khóc như có bao nhiêu nước mắt trên đời đều để tuôn ra ráo. Tới phút này tôi mới hé mắt ra hỏi: chiện gì mà khóc lung tung vậy.

Bà xã ôm chầm lấy tôi, sục vào hít lấy hít để lên vạt áo mà tỏ lời xin lỗi. Tôi bắt được trớn nên dùng lối nói không ra hơi mà hỏi han nguyên do sự giận dỗi của bả. Vợ tôi lấp liếm bắng cách nêu lý cớ mệt trong người chớ nào có gì khác đâu.

Nghe giọng hổn hển của tôi, bà xã lo ra mặt. Bà tưởng là tôi đau nặng, nói hết muốn ra hơi. Bà quính lên lấy dầu thoa màng tang, lồng ngực, trán và tùm lum chỗ. Tôi nhột muốn bắt cười mà phải cố nhịn mới hay. Tôi quần cho bả bấn xúc xích lên phải cạo gió, giựt bão cho tôi, khắp mình mẩy đầy vết cào xước vì máu đọng.

Tôi thấy mình đã đạt được mục đích nên mới thỏa hiệp ngưng. Tôi đưa tay xoa vỗ lên lưng vợ, bà xã còn rưng rức thêm ít lâu nữa. Kịp khi cả hai đã xuôi xuôi mọi tạp niệm, tôi mới hiểu được là bà xã tôi thực sự ghen. Mặc dù bả không nói ra để xác nhận, nhưng cái lối lụng bụng của bả khiến tôi hình dung ra kết luận đó.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.