VN88 VN88

Ông bà chủ

Nàng bẽn lẽn, hết hồn hấp tấp đẩy Hai Tròn ra, vụi bỏ chạy, trong khi chàng trai đứng nhìn theo bón dáng người yêu đầy thương cảm, quày quả bỏ đi vừa tặc lưỡi tiếc rẽ:
-Mới gặp, chưa được gì hết đã bị cha Bảy Hợi này phá đám rồi.
Mãi miết cắm cúi lũi tới, Hai Tròn không chú ý trước mặt, bất ngờ đụng mạnh vào người đi ngược chiều. Cả hai cùng té lăn xuống ruộng. Người nọ lồm cồm đứng lên, phủi đất cát bám quần áo, vừa cự nự:
-Thằng nào đêm hôm lọ mọ vào ruộng tao làm gì, ăn trộm hả ?
Nghe ra đúng giọng ông Cai Tổng, Hai Tròn chột dạ, định vọt chạy nhưng ống quần bà ba nhè dính cứng vô đám cỏ xước, càng vùng vẫy càng bị kẹt thêm, nên ông Cai Tổng thộp ngực hét lớn:
-Bảy Hợi đâu ? Thằng bảy đâu, xách cây chỉa ra đây mau.
Hai Tròn quýnh quáng la bài hãi:
-Con đây…Con là Hai Tròn đây bác Cai Tổng.
-Ủa thằng Hai Tròn ha? Bây đi đâu rị mọ đêm hôm ngoài này vậy hả ?

Vừa lúc Bảy Hợi tay xách cây đèn chai tay xách cây chỉa ba chạy tới. Ông cai tổng đã buông ngực áo Hai Tròn ra cưởi dòn. Trong khi chàng trai tiu nghĩu đứng xụi lơ:
-Bác cai tổng làm con sợ té đái luôn vậy đó. Hú hồn, may mà con lên tiếng chớ hỏng ấy lãnh đủ cây ba chỉa lòi ruột như chơi à.
-Bây đi đâu mà hỏng đèn đuốc gì ráo trọi vậy ?
Hai Tròn ấp úp nói trớ:
-Dạ, con đi thăm cậu tám con ngoài vàm, gặp mấy thằng bạn nhậu quắc cần câu, lội vìa tới đây thì gặp bác Cai tổng đó chứ.
Ông Cai Tổng cưới khà nhìn ngó bộ tướng Hai Tròn tỏ ý nghi ngờ hỏi:
-Bây nhậu vìa sao tao coi bộ tỉnh queo vậy…, mà thôi tao rành quá mạng rồi. Phải đi mò đàn bà giá nói bác nghe chơi…
-Dạ bác nói oan con rồi…Làm gì có vụ đó.
-Bây có đi mò đàn bà gía cũng không mắc mớ gì tới tao. Có điều mai mốt đi đêm nhớ cầm theo đèn chai nghe. Lớ mớ lỡ thằng bảy tưởng trộm lụi một chỉa rồi đời nghe cháu.
-Dạ..con cám ơn bác cai tổng có lời dạy…Dạ con dìa.
Đợi cho Hai Tròn đi một đổi xa, ông Cai Tổng quay qua Bảy Hợi, buột miệng bâng quơ::
-Ủa, con Tư Đẹp hồi sập tối tới giờ đâu sao tao hỏng thấy vậy Bảy?
-Dạ thưa ông cai tổng, chắc bà sai bảo nó mần chi đó.
-Đâu có mậy, bả với cô Bảy Diệu mày đi chợ, mai có giỗ bộ bay quên rồi hay sao chớ.
-Dà…hay là để con đi tìm nó. Dạ, mà ông Cai Tổng cần nó vụ gì để con dặn luôn.
-Biểu nó lên tao nói chuyện…Đi…Đi
-Dà, thưa ông con đi.
Lúc Bảy Hợi men ra chò chỗ đám bạn ở làm công cho gia đình ông bà cai tổng, đèn tắt tối thui, gió ào ào mà cửa chòi mở toác hoác, đập vô vách phên lịch bịch hỏng ai đóng. Bảy Hợi ngạc nhiên hỏi to:
-Con Tư với chị Năm có trỏng hôn vậy.
Vẫn không ai lên tiếng, Bảy Hợi ngần ngừ một lát đành bước đại vô chòi. Lệnh ông Cai Tổng, Bảy Hợi đâu dàm sai chạy, dù kẹt chỗ đàn bà con gái ở, Bảy cũng phải ép bụng chui tọt vào, la hoảng:
-Bớ bà Năm Nâu, bớ Tư Đẹp. ngủ thức lên tiếng coi.
Tư Đẹp từ lúc chạy bán mạng về chòi, vội vàng chui vô nốp nằm im re, đâu biết chị bạn ở như mình ngủ hay thức, nhưng cũng nơm nớp sợ bị khám phá vụ tò tí với Hai Tròn nên lúc nghe tiếng Bảy Hợi càng chết điếng trong lòng, nằm im thin thít. Bảy Hợi vô tới trong, kêu la mà vẫn không nghe ai ừ hử, ngạc nhiên lầm bầm:
-Lạ chưa, sao hỏng ai lên tiếng trả lời trả lãi kỳ vậy cà.
Tư Đẹp nhột nhạt làm bộ cựa mình, ú ớ:
-Ai đó, ai vô chòi chi vậy ?
Bảy Hợi vội vàng lên tiếng:
-Tui, tui Bảy Hợi đây cô Tư
-Ủa chú bảy đó hả?
Tư đẹp vừa nói vừa lóp ngóp chui khỏi nóp. Bảy Hợi nhìn lướt qua, thấy áo sống cô bạn ở nút áo hở phơi ngực trắng nỏn, mắc cỡ hỏng dám ngó, vội vàng tháo lui ra trước cửa chòi nói vô:
-Ông Cai Tổng biểu tui xuống kiếm cô lên nhà chạy việc. Cô lên lẹ đi kẻo ổng quở, kẹt tui lắm nghen
-Ủa bây giờ canh mấy mà ông Cai Tổng còn kêu cháu lên chi vậy chú Bảy ?
-Ối giờ giấc gì cô Tư. Chủ nhân người ta kêu mình lúc nào hỏng được. ờ mà sao cô cứ kêu tui chú này chú nọ hoài vậy. Bộ muốn quở tui chết yểu sao chớ?
-Thì chú cũng trọng đại rồi…Kêu bằng chú đâu có xê xích gì.
-Thôi, thôi. Lên gặp ông Cai Tổng lẹ lên đi cô ơi. Lỡ có gì tui dí cô mất việc mà có khi còn lôi thôi rắc rối nữa à.
Tư đẹp men theo bờ đê, bương bã từ chòi lên nhà trên. Trong nhà đèn măng sông tắt tự bao giờ, chỉ còn ngọn đèn mù u cháy loe loét. Tự nhiên, Tư Đẹp rùng mình, ớn nổi da gà. Cô tằng hắng lên giọng:
-Thưa thầy cai kêu con phải không ?
Ông Cai Tổng đang nằm đưa võng kẻo ket, nghe tiếng Tư Đẹp nhưng chưa vội trả lời, làm bộ ngáy ngủ, hỏi trỏng:
-Ai, ai đêm hôm khuya khoắc vô đây làm gì. Bộ muốn ám sát quan hả? Bảy đâu…thằng bảy đâu ?
Tư Đẹp hết hồn la toáng lên cải chính:
-Ý, hỏng phải ám sát. Con đây, Tư Đẹp nghe ông kêu lên trình diện mà….
-Ủa,con Tư đó hả. Vậy mà ta tưởng…Vô đây biểu coi
Tư Đẹp cúm rúm đi vào nhưng vẫn còn khép nép chưa dám tiến lại chỗ ông Cai Tổng nằm. Chợt tiếng quát gay gắt nổi lên.
-Tao biểu vô đây sao còn chàng ràng ngoài đó hả.
-Dạ, con vô liền. Tại con sợ…
-Ai ăn thịt ăn cá gì mà bây sợ….
-Dạ, con sợ bà
-Hứ, bà bây đi chợ mai mới vìa. Sợ gì, với lại có tao đây chi.
Tư Đẹp nghe ông Cai Tổng nói mạnh như vậy mà sao vẫn ớn ớn, nên cứ thấp thỏm, chần chừ chưa dám bước mạnh lên. ông Cai Tổng chạm tự ái, nạt lớn:
-Tao biểu vô đây là vô. Làm gì như ăn trộm rình nhà vậy hả, Tư Đẹp ?
-Dạ, con vô đây.
-Vô biểu, nghe tao không ?
-Dạ, nghe.
Tư Đẹp tiến lần vào nhà trong. Cô vừa nhẹ bước vừa phập phồng vì hỏng biết ông Cai Tổng muốn gì, đêm hôm khuya khoắc, đã vậy đèn đóm lu căm, cô sợ lỡ có chạm món gì quý giá rớt bể thì khổ thân, nên cứ lần mò từng bước.
Bất ngờ chạm phải vòng tay ông Cai Tổng ôm xiết cứng ngắt, đồng thời hơi thở dồn dập, hổn hển:
-Tư đây hả….em đẹp phải không ? Dữ hôn. Làm gì mà rụt rè, khép nép như con gái về nhà chồng vậy. Qua đây chớ có phải cọp beo gì đâu mà sợ dữ vậy hỏng biết nữa.
Tư Đẹp suýt la toáng lên nhưng bị ông Cai Tổng bịt kín miệng. Cô ú ớ vùng vẫy. Sợ quýnh quáng:
-Ông..ông…cai tổng….đừng…đừng ……bà giết con chết.
-Giết cái giống gì. Ai dám giết bây chớ..đừng sợ
-Không, ông cai tổng thương giùm con.
-Hứ, hỏng thương em, qua kêu em lên đây giờ này làm gì.
-Con sợ lắm, xin ông tha cho con…
-Coi kìa, qua có làm gì hại em mà sợ sệ, van xin đủ điều vậy. Qua thương em mà…Tư ơi, Đẹp ơi, qua thương em thật tình mà.
-Con sợ lắm ông ơi. Lỡ bà biết chắc con chết quá.
-Đừng sợ, có gì còn có qua đây. Qua mà muốn con mẻ đố dám hó hé lộn xộn, chết với qua liền hà…
Ông Cai Tổng vừa nói vừa ôm rút thân hình đầy đặn mát rượi của Tư Đẹp, một tay quờ quạng giật phăng nút áo. Tư Đẹp hết hồn rên rĩ, khóc lóc như bị tra tấn:
-Ông ơi, con lạy ông. Tội nghiệp con…Có gì bà giết con chết mất.. Con lạy ông buông tha cho con làm phước.
-Hứ, qua thương em, qua muốn cưú vớt đời em chứ có làm tình làm tội gì mà buông tha
-Nhưng ông đáng tuổi cha mẹ con mà…
-Bậy, bậy…chuyện đàn ông đàn bà, nam nữ thương nhau đừng nói ba cái vụ tuổi tác. Tư Đẹp, nghe lời qua, chìu qua vui lòng, rồi em muốn gì cũng được.
Qua hứa, em mà cho qua rồi nghen…một con mẻ chứ mười đứa qua cũng bắt mần đầy tớ bưng cơm hầu nước cho em hết á.
-Thôi, thôi. con hỏng ham vậy đâu
-Con kìa, Tư, Sao em khó vậy ?
-Dạ, hỏng phải con khó, mà con sợ.
-Đừng sợ….em có mất mát gì đâu. Mai mốt anh sẽ xây nhà to,mua ruộng, mướn người hầu hạ em. Miễn là… Đẹp, em nghe lời qua đi. Qua thương em mà.
-Ông ơi, con…khổ lằm. Con có xứng đáng gì với ông đâu.
-Nữa, cứ nói vậy hoài. Sao em hỏng xứng đáng với qua. Em đẹp, em trẻ, em khỏe mạnh…Trời ơi, Đẹp, em hiểu giùm lòng dạ qua mà…

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.