VN88 VN88

Truyện loạn luân hay và có thật – Số Phận

– Đêm khuya rồi, sao chị còn chưa đi ngủ? Trần cất tiếng hỏi khẽ nhưng mắt anh vẫn rà xét từng mi-li-mét cơ thể nàng làm nàng hơi bối rối.
– Cậu Trần, chị muốn ngủ với cậu đêm nay.
– Chị, chị, chị điên rồi à? Trần thảng thốt? chị là chị dâu của em?

Trần còn định tuôn ra bao nhiêu lời lẽ ghê gớm hơn với bà chị dâu mất nết, nhưng anh chỉ còn ú ớ không thành tiếng, Thái Bình ôm ghì lấy đầu anh, ghì chặt nó lên ngực nàng đến ngạt thở. Bỗng nàng buông anh ra, bật lên thành tiếng thổn thức:
– Tôi khổ lắm? huhu.

Chàng chưa kịp định thần thì Thái Bình đã buông chàng, lao thẳng vào chiếc cột nhà và ngã vật xuống, máu từ trán nàng rỉ ra, nhỏ giọt trên sàn đất. Trần hốt hoảng:
– Anh Quang ơi? chị Thái Bình?

Ông Đại lao vào phòng, bế vội Thái Bình lên và đặt nàng lên giường, nét mặt đầy lo âu. Ông băng bó cho nàng và bảo Quang, cũng vừa chạy tới, vẫn còn mắt nhắm mắt mở, bế nàng về phòng. Không ai nói với ai câu nào. Không khí vui vẻ ban nãy trong căn nhà biến mất, một cảm giác nặng nề và ngượng ngập bao trùm bầu không khí.

Sáng hôm sau, chờ cho mọi người ăn uống xong xuôi, ông Đại chậm rãi pha ấm nước chè và gọi Trần:
– Trần con, bố có điều muốn nói chuyện với con.

Truyện loạn luân hay và có thật – Số Phận

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.