VN88 VN88

Truyện người lớn hay – tình yêu và dục vọng

Cái quần lót được vất xuống đất, cặp mông tròn trắng như bông bưởi thật đáng yêu biết mấy. Chàng bắt đầu đặt bàn tay giữa hai đùi của nàng, miệng lúc nào cũng lẫm nhẫm một câu cho Ái Như viết. Không biết làm gì hơn là nằm bất động viết, Ái Như cảm thấy tay cầm viết bắt đầu run run khi Duệ Nhậm chạm nơi giao mùa của hai đùi. Ngón cái của chàng lướt nhẹ như phiến lá rơi qua vùng nhạy cảm của nàng. Nàng hít một hơi thật dài, hai mắt nhíu lại. Sướng quá. Mê quá. Tái tê. Vời vợi.
“Nếu em là thiên thần, thì thầy sẽ là đôi cánh sau lưng, chúng ta sẽ cùng bay cao để rắt rãi an lành đến muôn người…”.

Duệ Nhậm từ từ trút bỏ hết xiêm y trên người xuống trong lúc Ái Như tay run run viết từng chữ một. Chàng trần truồng nằm úp lên lưng của Ái Như đọc tiếp, nhưng lúc này chỉ là lời thì thào bên tai:
“Em yêu thầy… em yêu thầy… thầy có biết không”.

Giọng đọc của Duệ Nhậm càng lúc càng đứt quãng chen vào đó là hơi thở mạnh mẽ. Chàng ướm nhẹ vào vùng lông măng mới nhú, cảm giác ướt át trơn tru dễ chịu. Ái Như buông hẳn tay viết nhuốm mông lên không tự chủ tìm sự va chạm đâu đó ém xuống. Nhọn hoắc. Cứng ngắt.
“Thầy… tới… em… đi… thầy, đi sâu hơn… sâu hơn nữa đi thầy”,

Chàng bắt đầu nói năng lung tung chứng tỏ là đầu óc của chàng giờ đây đã bao trùm bởi nhục dục. Chàng vừa lẫm bẫm vừa làm theo đúng nguyên văn, cho nó từ ấn sâu vào bên trong. Ái Như không cảm giác được thân thể nặng chì của chàng, mà cảm giác cái gì đó đâm toạc vào giữa người nàng đê mê dễ chịu. Nàng thắc mắc trong lòng sao chàng cứ đâm và cứ đâm, miệng thì thở dốc như đang chạy đua nước rút. Một lúc sau cảm giác được nước suối lênh láng dâng tràn bên bờ suối, Chàng bắt đầu dấn thân xuống tận đáy để mò tôm bắt cá. Chàng thả cái cần câu cong cong nhấp nhấp nhử mồi. Con cá như cắn câu, vùng vẩy, oằn quại. Chàng thấy thế càng giật cần cho mạnh cho nhanh để cá không kịp phản ứng. Chàng giật dây câu nghe “phực” một tiếng, con cá rách mép rơi tõm xuống đáy suối, còn đọng vài giọt máu trên đầu lưỡi câu. Không để mất cơ hội quí báu, chàng ném lưỡi câu trở lại, một tay nắm chặt hòn đá cuội, bước chân xuống suối mò mẫm. Con cá càng hoãng sợ quẩy đuôi tìm đường bỏ chạy, chàng dí theo. Ráo riết.Không nghĩ. Cuối cùng chàng nắm cần câu phóng vào giữa lưng con cá, con cá nằm cứng đơ chẳng còn dãy duạ, chàng kéo cần về, đặt cá lên bàn tay rồi nằm ngữa ra đất. Hỗn hển. Mệt.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.