VN88 VN88

Đôi môi hồng – Truyện người lớn hay nhất

Nước mắt Lan tự nhiên trào ra, nàng cũng không biết tại sao, những lần đầu tiên tiếp khách lấy tiền, Lan nhớ rõ mình đã khóc rất nhiều, nhưng chĩ khóc một mình, khóc cho cuộc đời truân chuyên. Còn hôm nay, tự nhiên nàng khóc, khóc ngay trên thân thể người khách lạ. Khóc ngon lành như một đứa trẻ làm nũng mẹ. Bàn tay Ba Thọt xoa nhè nhẹ trên vai nàng, lâu lâu chàng gặp một cái mụn trứng cá mọc trên lưng, nhẹ nhàng nặn ra. Lan nghe thấy từng cái nhân trứng cá vọt ra khỏi làn da mình, nàng nẩy mình lên và cảm thấy khoan khoái cực độ Hình như nàng cắn vào ngực Ba Thọt thật mạnh mà chàng vẫn nằm yên. Lan chỉ mặc một bộ đồ bằng lụa mỏng, nhưng từ nãy tới giờ Ba Thọt vẫn để yên không lột ra như những người khách khác. Chàng chỉ luồn tay qua áo vuốt ve nhẹ nhàng. ở đây cả tiếng đồng hồ rồi mà Ba Thọt cũng chỉ eó nàm đó. Lan đã thấy thân thể Ba Thọt nóng hừng hực. Nàng đã tưởng Bẽ phải mất đi những phút ân ái tuyệt vời nhất trong kiếp bán thân nuôi miệng này, nhưng Ba Thọt vẫn nằm đó, vẫn vuốt ve nàng như người tình nhỏ bé. Bỗng Lan nghe Ba Thọt thủ thỉ:
– Sao em không khóc nữa, mỗi lần mình khóc được, tự nhiên sẽ thấy thoải mái và quên hết buồn phiền. Có những lúc anh ngồi khóc một mình, khóc ngon lành,
khóc cả tiếng đồng hồ, rồi sau đó thấy tinh thần sảng khoái con người nhẹ nhõm và yêu đời hơn bao giờ hết. Lan yếu ớt nói thực nhỏ:
– Cám ơn anh, em cám ơn anh thực tình. Không ngờ trong những người tới với em bằng eách này, lại có một người như anh. Không biết mai này, em còn được gặp anh nữa không?
Ba Thọt cười dễ dãi:
– Nếu em muốn, anh có thể ở với em suốt đời. Bỗng Lan phì cười, cái trơ trẽn của một cô gái điếm trở lại với nàng sau phút yếu đuối:
– Vậy sao, anh cưng của em. Em muốn tối nào anh cũng tới đây có được không?
– Em có khóc được nữa không?

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.