VN88 VN88

Đôi môi hồng – Truyện người lớn hay nhất

Mưa càng ngày càng lớn, những giọt mưa trắng xóa trải dều trên mặt nước, Song ôm vai Nga đứng dậy, nói với bà Ba:
– Thôi má đưa ba lên nhà trên nghỉ di, sáng mai mình bàn tính sau, chuyện dâu eòn có đó. Bây giờ như thế này cũng tạm yên rồi. Còn thằng Tâm nàm đây nghe radio chơi, anh có việc muốn bàn riêng với ehi em một chút rồi nói với em sau.
Bà Ba đỡ ông Ba lên nhà trên, Song nắm tay Nga kéo ra ngoài hàng hiên, mé con lạch. Nhìn ra ngoài đêm tối mịt mù, Song dìu Nga ngồi xuống sàn, dựa lưng vô vách ngăn căn phòng với lan can cất nhô ra ngoài con rạch.
Song hỏi vu vơ:
– Em có thích bóng tối không?
– Em không thíeh, nhưng cũng chẳng sợ nó.
Em có thấy cuộc đời anh tối như đêm ba mươi không?
Không, em nhìn anh như ánh hào quang của thần thánh, anh ehói lòa trong đêm tối.
Song cười thỏa mãn:
– Em họe được câu hát eải lương đó hồi nào vậy?
Nga cười khúc khích:
– Từ lâu rồi, nhưng bây giờ mới có dịp hát cho người biết nghe mà thôi.
– Em còn hát được bao nhiêu lâu nữa?
– Em sẽ hát hoài, hát hoài, nhưng ehỉ cho anh nghe
thôi.

Song kéo Nga sát vào mình, chàng hơi chồm lên một chút tìm làn nôi chín mọng của người yêu, Nga hôn lại thật say mê, nàng run lên và tim đập thật mạnh. Sấm nổ ầm ầm, thỉnh thoảng một tia chớp loé lên giữa trời, làm thành những đường lửa ngoằn ngoèo. Song nhìn rõ nét hân hoan trên mặt Nga. Chàng luồn tay qua áo nàng, Nga hơi co lại.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.