VN88 VN88

Xem truyện 19 bà chị Sa

Phải nói là chị rất ư hồn hậu. Đi chợ, đi búa hay ghé lại chỗ tôi trọ, khi thì cho tấm bánh, khi thì để lại ít trái cây. Mắc tiêu, mắc tiểu cũng cố nhịn, bò vào đến chỗ tôi mới xả. Ba hồi, sữa cương ướt cả áo, chị cũng thông thốc vào nặn bớt tỉnh bơ. Tôi nằm đó chị cũng coi pha, làm tôi nhức mắt bằng chết.

Tôi hỏi chị: sữa đầy thì kệ nó, bà mượn cớ để khoe vú với tôi hả. Chị đang nhăn nhó cũng phải ì ạch giảng: cậu có là đàn bà đâu mà biết nỗi khổ. Nó nhức còn hơn mụn mủ, báu gì vú vê mụ đẻ con hàng bầy nữa đâu, nhưng có nặn thì mới đỡ.

Thấy chị đẩy bung cái nịt vú lên bày hai quả thịt to như cặp bưởi và dùng mấy ngón tay bóp bóp nặn nặn, kéo cái núm từ trong quầng ra tận phía ngoài, sữa ri rỉ chảy ra như bị nghẹn, chị vuốt tới vuốt lui cũng chẳng được gì hơn. Tôi đá gà vô: sao tôi thấy các bà cho con bú, sữa phun có tia, thằng nhóc bú một bên mà bên kia sữa cũng óc ách trào, còn bà bóp cật lực mà nó chảy i ỉ như con nít đái.

Chị bật cười tồ tồ: con trai mà cũng để ý. Rồi chị ấm ứ lâu lâu mới bảo: ừ cũng lạ đấy nhỉ, mình vặt bỏ bu sữa chỉ nhỏ xè xè, vậy mà con nó ngậm là phun như suối. Tôi mượn cớ đía luôn: cứ gì con bú, đàn ông thấy vợ xun xoe đặt tay vào thì cũng phun nháo nhào cật lực.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.