VN88 VN88

Xem truyện 19 bà chị Sa

Chị bật khóc to, có bao nhiêu nước mắt đều tuôn ra hết. Tay chị run lẩy bẩy, mồm năm miệng mười, vừa cào vừa cấu, vứa réo vừa rủa: chị tưởng cậu khác mọi người, ai ngờ cũng một ruộc. Ăn xong chùi mép và lảng đi.

Tôi quay mặt đi, nhục trầm trầm. Nhưng cương quyết không thua chị. Chị nói mãi, nói mãi rồi hậm hực quay đi. Tôi nhói lòng toan đứng dậy ngăn chị lại mà phải dẹp bỏ ý định. Chị lủi thủi đi, vén gài vạt áo vội vã.

Tiếng cửa đóng rầm, tôi nghe như một tảng đá vừa rơi từ triền núi xuống đè ập lấy tôi. Tất cả vỡ vụn róc rách như mọt gặm gỗ. Mắt tôi hoa đi, tai ù, miệng khô, đắng ngắt. Tim tôi như ngưng đập, người nóng lên.

Rải rác đâu đây hình bóng chị Sa chập chờn. Chỗ này, chị quến lấy tôi, đeo èo ẹo như sam, vú vê thõng thẹo, lông háng xập xòa. Chỗ kia, chị nằm tênh hênh cho tôi mút hũ mật. Chỗ nọ tôi đè chị từ phía sau. Cái bàn, cái ghế, trên giường, dưới đất, cột nhà, trong phòng vệ sinh, đứng, dựa, nằm, ngồi chị san sẻ dục vọng với tôi.

Văng vẳng lời chị còn the thé như heo nái rượng nọc. Lơ thơ còn vương vất hai cái vú lủng lẳng thấy ham. Nhập nhòa còn tung tăng cái háng lông mờ lổm chổm. Và cái khe, cái hạt, miếng yếm, cục thịt lồi, tất cả dày vò tôi không hở.

Tôi mở miệng than thầm: chị Sa, hãy hiểu cho em. Vì muốn giữ hạnh phúc gia đình chị mà em đâm khe khắt và tàn nhẫn. Sẽ có ngày chị biết và không giận em nữa. Lần đầu tôi mới sực nhận ra tôi đã xưng em với chị.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.