VN88 VN88

Xem truyện 19 bà chị Sa

Khốn nỗi là bà chị làm nào có ra cơm ra cháo, lăng xăng hết hẩy mông lại lẳng vú, chỗ chật chội tôi cứ bị va chạm hoài. Thế là xôi hỏng bỏng không, giấy sáp xoắn lại, mực trào búa xua, dính lệt bệt cả, còn làm rách tờ giấy sáp nữa.

Tôi bực cả mình trách thì chị lần xần bên cái máy làm tôi nực gà hơn. Tôi ôm choàng lấy chị lẳng ra thì chị rị lại, tay chân tôi lính qua lính quính hết sức. Cáu tiết, tôi quẳng việc ra đó, để mặc chị xoay sở gì cũng được.

Nhưng mà hơi hướm của chị nồng nồng, nhét dí trong căn phòng hẹp, bố ai mà cưỡng nổi. Từ phía sau cứ thấy hai vú chị bè bè đùn ra, hơi thở lại xẹp lên xẹp xuống, chị đã muốn chết thì tôi cho chết.

Thế là tôi đứng án ngữ che bớt cái cửa rồi tuồn hai tay mà vò măn đôi vú chị thỏa thuê. Tôi phải đóng kịch nói to như chỉ vẽ chị cách sử dụng máy để lỡ ai có nghe thì nghĩ tôi đang truyền nghề.

Mới tưng tưng cái nịt vú từ phía ngoài áo chưa được vài cái thì đã nghe chị nũng nịu ỏn ẻn: trời, cậu làm chị xốn xang cả người. Và ngây ngây ngô ngô chị bày tỏ ý kiến: giá lúc này ta ở chỗ cậu trọ thì thích biết mấy. Cậu bóp thẳng vào vú, chị thấy đã hơn.

Lần tha lẩn thẩn thế mãi, bảo sao mà tôi không xoắn xuýt theo. Tôi cũng thầm ước như chị nên hai tay biểu diễn sờ nắn đến ẹp cả vú. Chỉ một loáng là lấp xấp sữa rịn lóc chóc ra, cái chỏm nịt vú dính lép bép nghe vui tai đáo để.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.