VN88 VN88

Xem truyện 19 bà chị Sa

Tôi giận lên: chị còn nuôi con, lẽ nào chị cấn thai được, chị đừng trút oan cho tôi. Chị bình tĩnh đáng sợ: người ta bảo khi đàn bà mang thai nếu yêu ai sâu đậm thì đứa bé chắc chắn mang dấu vết người đó. Chị không thể mang thai của cậu, nhưng chị yêu cậu, cậu suốt đời ám ảnh chị, hành động của cậu đem lại hạnh phúc cho chị, nhất định chị sẽ tạo một cháu y hệt cậu.

Tôi rùng mình. Đầu óc rối bung lên. Tôi bỗng sợ chị nên xua chị: chị đi về đi và đừng khi nào nghĩ đến chuyện trở lại đây nữa. Thế là đủ rồi, tôi xin lỗi vì ngây thơ nên đã sa vào lầm lỗi. Tôi van chị bỏ cái ý nghĩ cuồng rồ này đi.

Chị Sa bặm môi nuốt giận, chỉ khóc sướt mướt. Nhưng chị vẫn chùng chình không ra khỏi nhà. Im một lúc lâu, chị nói: chị không ngờ cậu nhút nhát đến vậy. Đàn ông tưởng là gan to mà bé mật, chơi mà rét.

Tôi nghĩ nếu nhún là sẽ không tài nào tránh thoát khỏi vòng vây của chị. Không phải tôi dám đành lòng phụ tình chị, thời gian qua nhờ chị mà tôi sống thoải mái biết bao. Những lần đùa giỡn, những lúc tình tang, những chầu bù khú, da thịt chị còn lởn vởn bên tôi, dáng tròn, dáng dẹp của thân hình chị còn nườm nượp trước mắt tôi, bỏ đi thật là uổng, nhưng dây dưa là tai hại.

Tôi làm mặt lạnh: tôi xin chị về kia mà, còn lần khân gì nữa. Chị lúng túng trở nên bừa bãi. Chị lật phanh xống áo còn tanh banh thách thức tôi: cậu nhìn đi, cậu chê chị chỗ nào, không lẽ vú này cậu không từng hôn hít, cắn. liếm, bú, nút miên man sao. Còn … chị thò tay định giựt phăng quần luôn, tôi gào lên: thì bởi vì tôi nhẹ dạ nên mới ra nông nỗi. Tôi van chị, xin chị tha cho tôi.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.