VN88 VN88

Đọc truyện 16 gặp lại mối tình xưa mới hay

“Ừ xéo đi cho rảnh mắt tao. Tha cái con đười ươi cái ấy đi đâu thì đi đi cho chúng tao được tự do”. Tôi muốn bảo với hắn như vậy. Tôi đoán, khi hắn về phòng thể nào hắn cũng vò đầu bứt tai thắc mắc: “Thế này là thế nào nhỉ? Rõ ràng đêm qua ưùnh nghe họ rên la, sáng nay đã có ai mở cửa ra ngoài đâu, thế mà sao không có con cái ở trong đó? Hay nó là thiên thần, nó có cánh nó bay đi rồi? Hay mình nằm chiêm bao? Hay vì tinh khí mình bị phóng ra quá nhiều, người mệt nên tưởng tượng ra điều đó?”

Tùng vừa ra khỏi phòng, tôi liền khóa trái cửa lại và mở nhạc thật to. Hiền Lương từ trong tủ quần áo bước ra như cô Tấm tù trong quả thị bước ra. Cô Tấm của tôi dầm dề mồ hôi trên mặt. Trong phòng dường như có mùi thị. Lúc này tôi mới nhận ra, đó là thứ mùi hỗn hợp, khó tả còn lưu lại từ đêm qua. Đó là mùi của con cặc quần chiếc lồn ròng rã suốt đêm, mùi nước nhờn chảy ra rớt xuống đệm, mùi đàn ông đàn bà. Con cáo già còn lạ gì cái thứ mùi đặc biệt hỗn hợp ấy nữa, nó có phải là thỏ non đâu mà không nhận ra thứ mùi đó.

Tôi lấy chiếc khăn tay lau mặt cho người tình, ôm nàng vào lòng, khen ngợi:
– Em củ a anh thông minh quá ? Ai dạy em mà em sử sự nhanh nhẹn và thông minh thế?
Nàng không trả lời mà lại hỏi tôi:
– Anh có biết em muốn cái gì nhất trong lúc này không nào?
Tôi vuốt ve những sợi tóc mai bết mồ hôi của nàng, Em thích cái gì nhất? Nói cho anh nghe đi xem anh có chiều được em không? Cái gì thì anh cũng chiều em được mà.
– Anh không chiều em được đâu mà. Cái mà em thích nhất không có ai chiều được. Em thích được tự do. Em thích được yêu tự do.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.