VN88 VN88

Đọc truyện 16 gặp lại mối tình xưa mới hay

Tôi quay ra không nhìn cô gái nữa. Chẳng biết cô có đi nổi nữa không? Chỉ thấy cái dáng mảnh mai nhích đi từng tý một.

Cảnh tiễn Đắc ra về làm tôi buồn xót xa. Nhìn đoàn người lôi thôi lếch thếch, hỗn độn, tôi chợt nghĩ, những con người đó mới thật là tội nghiệp, thật là đáng hương. Hỏi còn gì nữa đối với họ ở trên đời này ngoài miếng cơm và manh áo? Mà chắc gì miếng cơm đã được no, manh áo đã được lành.

Sau bữa đánh chén món chả nướng của tụi trập ở cái phố cụt với Thomas, tôi chuyển về cơ quan. Bữa đánh chén với Thomas kéo dài suốt đêm. Lúc đầu thì chỉ có đánh chén không thôi. Mỗi thằng làm ba xâu thịt nướng. Bọn nâu này có tài nướng thịt, thơm ngon chẳng khác gì thịt nướng của bọn Côdắc ở miền sông Đông của nước Nga. Vào những mùa hè của những năm thịnh vượng, trên khắp các triền sông đâu đâu cũng thơm lừng mùi thịt cừu nướng chín trên những tảng than hồng cháy rực đỏ. Họ đi chơi, đi tắm sông, đi rừng và ăn những tảng thịt cừu thơm lừng đó. Mùi thịt nướng bay đi khắp các triền sông gọi thêm số người gần xa đến chơi vui mỗi lúc một nhiều. Đời người cũng có lúc vui như thế đó.

Sau khi đã đưa ba xâu chả nướng béo ngậy, ngon chẳng kém gì của dân Côdắc vào bụng, Thomas rủ tôi đi tìm gái. Tôi chần chừ. Tôi có thiếu gái đâu mà phải theo Thomas đi tìm? Và, chính bản thân Thomas cũng có thiếu đâu cơ chứ, thế thì sao lại phải đi tìm? Vả lại, tôi đã có hẹn với Hiền Lương tối nay. Đi đâu thì đi nhưng tối nay tôi phải về sớm để cùng nàng hoan lạc buổi cuối cùng ở cư xá này. Buổi hoan lạc của chúng tôi sẽ có cả Tuyết Lan tham dự.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.