VN88 VN88

Đọc truyện 16 gặp lại mối tình xưa mới hay

Lúc này Thomas mới thấy quyết định của mình là chính xác. Giữ Thu Nguyệt lại cho riêng mình là hơn tất cả Tội gì mà góp gạo ăn cơm chung với làng. Gạo của chúng nó tuy là gạo mới nhưng chắc gì đã ngon. May mà Thomas chưa ngỏ ý chơi chung ra với Văn và Hiền Lương, nếu không chắc gì thằng Văn nó đã tha chiếc lồn của Thu Nguyệt, nó xơi tái chiếc lồn đó đêm nay là cái chắc. Chắc chắn nó ôm riết’ lấy cái lồn đó suốt đêm và nhường cho Thomas cái lồn tơ khờ dại như hươu non của Hiền Lương. Chiếc lồn trinh ngây thơ đó chỉ để cho Thomas mơn trớn vuốt ve cho thích mắt thích tay thôi chứ dứt khoát không biết chiều con cặc của Thomas như chiếc lồn của Thu Nguyệt. Thomas là loại người thực tế, anh cần gì một chiếc lồn trinh. Khái niệm trinh tiết đối với anh chẳng mang một ý nghĩa gì cả . Trước đây có nhiều cô đến với anh kiêu kiêu tự đắc vì cho rằng mình đáng giá ngàn vàng vì mình còn cái màng trinh ở bên trong âm đạo, đến lúc vào cuộc lúng ta lúng túng, rúm ró vì sợ đau không cho anh sờ lồn, không cho anh xỏ con cặc vào lồn làm anh mất cả hứng. Thế là cái kế hoạch rủ Văn và Hiền Lương vào hội vào thuyền với anh không còn quyến rũ anh nữa.

Thời gian trôi như mây như mưa , chẳng có cách gì mà giữ thời gian lại được. Mới ngày nào tôi còn ngỡ ngàng tới đây gặp nàng ở cổng ra vào, cùng nàng đi bộ suất mười ba tầng mà nay thời hạn học ngoại ngữ của tôi ở trường này đã hết. Cuộc đời lúc nào cũng đầy những bất ngờ. Nếu tôi không sang đây công tác, nếu tôi không được gửi về trường phiên dịch để học thêm ngoại ngữ thì làm sao tôi có thể quen nàng được? Buổi đầu quen nàng cũng thật là bất ngờ. Tôi đứng chờ thang máy đã lâu. Tòa nhà cao tầng chọc trời này mà chỉ có được một chiếc thang máy duy nhất. Tôi cũng chịu không sao hiểu nổi cung cách làm ăn của cái anh chàng Van này nữa. Tôi chờ lâu quá, cơn sốt ruột nổi lên bóp chặt lấy lòng kiên nhẫn, đành cuốc bộ. Khổ một nỗi tôi lại sống trên tầng chót của tòa nhà như ở trên một chuồng cu vậy. Đó là tầng thứ mười ba. Con số 13 là con số kiêng kị của dân Nga, cũng như dân Việt kiêng kị con số 7 và con số 3 vậy, “chớ đi ngày bảy chớ về ngày ba”. Khi nhận phòng, bà thường trực hình như có cảm anh với tôi nói:
– Số thứ mười ba đấy, anh không kiêng à?
– Dạ, cháu thì thế nào cũng được bà ạ.
– Dễ tính quá nhỉ, thế mà đã có khối anh chị sinh viên không chịu ở tầng mười ba, phòng số mười ba đâu nhé, họ sợ gặp rủi ro thi không đỗ.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.