VN88 VN88

Đọc truyện 16 gặp lại mối tình xưa mới hay

Trong lúc tôi đang quằn quại, sống dở chết dở với cái hình người đang được hình thành từ một con loăng quăng ở trong bụng, tác phẩm tuyệt mĩ của một trận tình cuồng phong trong đêm mưa gió thì chàng đã xa chạy cao bay, biến đi như mây, như mưa. Chàng biến đi như ánh chớp biến đi trong màn đêm dày đặc. Nhanh và bất ngờ. Không một dấu vết để lại, mờ mịt như dấu chân của người đi trên sa mạc mênh mông đã bị những trận cuồng phong xóa lấp. Không một lời nhắn nhủ lúc chia tay. Chàng vô tâm như một con chim đã bay về miền nắng sau những ngày tránh rét ở sứ sở tình yêu ngọt ngào. Tôi càng không thể hiểu nổi, hôm trước chàng còn đưa tôi tới bác sĩ khám thai mà hôm sau chàng đã mất hút như mũi tên bay không định hướng.

Mùa hè hạnh phúc, mùa hè tự do đã qua đi và mùa thu vàng với những cơn giông cuồng loạn như những cuộc làm tình của tôi và chàng cũng không còn nữa. Lại bắt đầu cái mùa đầy cực nhọc của đời sinh viên chúng tôi.

Từ cư xá tới trường tôi phải dùng tới ba phương tiện giao thông: Ô tô, tàu điện ngầm và tàu điện trên mặt đất. Tất cả ba loại phương tiện đó đã lấy đi của tôi ba tiếng đồng hồ mỗi buổi sáng. Mùa đông gian khổ hơn các mùa khác ở chỗ ai cũng phải khoác thêm một chiếc áo bành tô to lụ xụ và một đôi ủng nặng nề khiến xe đã chật chội nay càng thêm chật chội. Thông thường người ta đã phải đứng một chân thì nay chỉ còn được đứng trên năm đầu ngón chân như các vũ nữ ba lê tài nghệ đang biểu diễn vậy. Trong cái mùa đông gian khổ như thế, đáng nguyền rủa như thế thì tôi lăn đùng ra ốm như một con gà rù vào mùa toi vậy. Cơ thể tôi rêu rạo chẳng khác gì một chị gà mái đang mắc bệnh ỉa cứt trắng. Tôi có cảm tưởng toàn bộ sức lực của tôi đã biến đi đâu hết cả. Đầu óc tôi quay cuồng. Chân tay tôi rời rã. Hơi thở tôi đứt quãng. Nhìn vào gương tôi giật mình hoảng sợ. Cái gì đã xảy ra với tôi vậy? Một căn bệnh hiểm nghèo nào đang đến với tôi? Da tôi xanh như tàu lá. Lúc đầu tôi còn ăn được một chút, sau chỉ còn uống được thôi. Bây giờ thì đến uống tôi cũng không muốn nữa. Uống được chút nào tôi lại nôn ra chút đó cho tới khi nôn ra cả mật xanh mật vàng mới thôi.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.