VN88 VN88

Đọc truyện 16 gặp lại mối tình xưa mới hay

Tôi chạy lại giúp cô gái còn lại nhặt đồ rơi cho vào túi mắt không dám nhìn xa hơn những quả dưa chuột đang nằm trước mắt, vì xa hơn những quả dưa chuột là hai vế đùi trắng muốt đang kẹp lấy một khoảng đen đen mờ mờ, ảo ảo hiện sau lớp vải ny lông mỏng dính màu hồng của chiếc quần xi líp. Mãi tới lúc quả dưa chuột cuối cùng đã được nhặt lên, cô gái mới nhìn tôi.
– Cám ơn anh – cô nói.
Trông cô còn trẻ lắm. Trẻ tới mức tôi sợ không dám gọi bằng chị theo thói xã giao thông thường. Song tôi cũng không dám gọi bằng em. Tôi không bạo mồm bạo miệng, giỏi tán gái như những thằng bạn khác hay như Đắc. Gặp phải tay mấy thằng bạn hay Đắc thì chúng đã anh anh em em ngọt như mía lùi rồi.
Tôi lúng túng:
– Bạn để tôi mang giúp cho. Bạn ở tầng nào?
– Dạ thôi, khỏi phải phiền anh. Em mang lấy cũng được mà
Trong tôi không chỉ có lòng từ thiện “giữa đường thấy cảnh bất bình thì ra tay” mà còn có một ý nghĩ khác vụt lóe lên trong đầu tôi, một ý nghĩ man rợ của bất kỳ người đàn ông nào. Tôi khẩn khoản nói với người con gái:
– Thang máy không làm việc đâu. Thôi để tôi sức dài vai rộng tôi mang cho.
– Vâng, thế cũng được, nhưng phiền anh quá, em ở tầng mười ba.

Chúng tôi cùng bước lên những bậc thang cong cong lượn theo hình chôn ốc. Cặp đùi thon thả chuyển động thoăn thoắt trước mắt tôi. Hai mông tròn trịa nảy nảy theo nhịp bước chân. Tà áo đầm phấp phới, bay nhè nhẹ, sóng sánh lượn trên mông. Tuổi trẻ và sắc đẹp tự nhiên của người con gái làm bước chân tôi loạng choạng, run rẩy trên những bậc thang. Tuy vậy, cuối cùng tôi cũng lên được tới tầng cao chót vót. Bà thường trực tầng trông thấy tôi, đon đả:
– Ồ anh đã về rồi à? Anh đi chóng quá. Chìa khóa anh Thomas gửi đây này?
– Dạ, cháu đã đi đâu bà ! Bây giờ cháu mới đi đây.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.