VN88 VN88

Đọc truyện 16 gặp lại mối tình xưa mới hay

Tôi không bao giờ muốn cùng chung số phận với anh ta và tôi cũng không bao giờ lừa dối những người phụ nữ trong tình cảnh éo le như thế. Nhưng tôi vẫn chưa biết mình phải làm gì trong lúc này. Bỏ Kim, cưới nàng? Bỏ nàng, vẫn ở với Kim? ước gì tôi có quyền chung sống với cả hai người đàn bà này! Ban ngày tôi sẽ sống với Kim còn ban đêm tôi sẽ sống với nàng như cô gái trong một câu truyện kể. Bà mẹ hỏi cô con gái: “Có hai người hỏi con đó, con chọn ai? Một người mặt mũi trông xấu xí nhưng giàu có, nhiều tiền, còn một người trông đẹp trai nhưng con nhà nghèo, không đồng trinh trong túi”. Chẳng cần suy nghĩ một giây, cô gái trả lời người mẹ ngay: “Con lấy cả hai người. Ban ngày con ở với anh nhà giàu, còn ban đêm con về với anh nhà nghèo”.

Tôi cứ lúng ta lúng túng, rối ren như gà mắc phải tóc rối, chưa gỡ ra được thì đùng một cái tôi bị gọi về nước. Một buổi sáng vừa tới giờ làm việc thì tôi bị gọi lên phòng của thủ trường. ông ta chìa cho tôi xem một bức điện gửi từ trong nước sang.
– Cậu xem bức điện đi rồi viết bản tường trình. Việc này động trời đấy cậu ạ. Có lẽ phải đưa cậu về nước ngay để ở nhà giải quyết việc này thôi.

Tôi bị đưa về nước ngay hôm sau, có người đi theo áp tải Thế là trước sau tôi vẫn cùng chung một số phận với anh chàng phiên dịch kia, có điều bị đưa về không phải vì chuyện cái lồn mà vì một chuyện khác. Có tin một ông lớn sang công tác tại Matxcơva. Tôi được phân công theo sau ông để bưng tráp. Có nghĩa là, ông cần gì từ chuyện đi thăm viếng những đâu hay mua sắm những gì cho vợ con ở nhà thì tôi sẽ là người chịu trách nhiệm giúp ông thực hiện những mong muốn đó. Thông thường các ông lớn sang đây những người như tôi đều phải toát mồ hôi, chạy như cờ lông công, không một giây phút được ngồi nóng đít. Nào là phải mua hàng hóa cho các ông, gửi hàng về cho các ông, nào là phải dẫn các ông đi bốn phương tứ phía. Khi các ông về rồi, bọn tôi anh nào anh ấy mệt phờ râu trê. Nhưng ông lớn này lại không giống các ông lớn khác. ông không hề có ý định gửi hàng. ông chỉ xách có mỗi chiếc cặp ngoại giao sang và cũng chỉ có mỗi chiếc cặp đó ra về . Sao lại có chuyện lạ đời như thế nhỉ? Bọn đàn em tôi tiếc đứt ruột khi thấy ông lớn bỏ một vé gửi hàng loại ưu tiên đặc biệt. Thế là chúng gạ gẫm:
– Anh Văn, anh không gửi thì cho chúng em gửi. Có chi đâu mà sợ. Bọn hải quan ở Nội Bài nhìn thấy tên ông ta trên các kiện hàng đã sợ chết khiếp rồi còn đứa nào dám mở ra mà khám nữa. Còn ông ta lại càng không để ý gì tới phi vụ này. Gọn nhẹ mà chắc ăn. Đồng ý đi anh, để tụi đàn em này kiếm hàng cho.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.