VN88 VN88

Người gác nghĩa địa

Ba Thọt mừng thầm trong bụng. Chàng nhìn căn gác nhỏ nhô lên chơ vơ giữa đám nhà lá lụp sụp cất sát dọc theo bứe tườllg rào nghĩa địa. Chắc chắn từ đó có thể quan sát hết cái nghĩa đia này một cách dễ dàng. Chàng cám ơn chị hàng rượh, móc túi cho chị ta thêm mấy chục rồi rảo bước đi dọc theo con hẻm nhỏ chạy song song với tường rào nghĩa địa. Tới nhà có căn lầu, chàng gõ cửa. Một thiếu phụ ra mở cửa hỏi:
– Anh Hai kiếm ai ạ?
Ba Thọt cười:
– Cô là cô Lan hả, chi hàng rượu chỉ đường cho tui tới thăm cô.
– Dạ… dạ…, em là Lan, mời anh vô nhà chơi.

Ba Thọt bước vào, chàng thấy ngay bàn thờ một quân nhân để giữa nhà. Căn phòng vuông vắn khoảng 9, 10 thước vuông. Chiếc đèn dầu lù mù không soi sáng nổi căn phòng nhỏ. Bên cạnh phòng có một cái chái nhỏ, hình như là nhà bếp. Đằng sau bàn thờ, một chiếc cầu thang gần như thẳng đứng bắc lên lầu.
– Anh Hai lên lầu chơi.
Ba Thọt cười tình:
– Anh thứ ba mà.
Lan cười nhí nhảnh:
– Dạ… anh Ba, mời anh lên lầu đi, em gài cửa rồi lên nói chuyện với anh ngay.
Ba Thọt không khách sáo nữa, chàng leo lên lầu ngay.

Cả căn gác chỉ lớn hơn một cái giường là cùng. Nhìn thấy ngọn đèn dầu bóng đỏ, Ba Thọt thổi tắt ngay. Vừa lúc ấy Lan cũng đang trèo lên, thấy Ba Thọt thổi tắt cây đèn, nàng cười tinh quái:
– Anh Ba ghê thật. Mới lần đầu tới đây đã biết hết trơn rồi. Chị Sáu nói phải không?
– Chị hàng rượu thứ sáu hả?
– Dạ.
– Tuy đèn tắt rồi, ehi Sáu sẽ không bắt mối nữa, nhưng những khách quen gõ cửa thì sao?
– Dạ, ai cũng biết tắt dèn là em đang có khách hoặc không có nhà. .
Bộ em ở luôn đây hả?
– Dạ, em có một mình hà, đâu có nấu nưứng gì mà cần rộng rãi.
Lan để Bô nước vào một góc phòng, đoạn nói:
– Anh Ba để em cởi giày nằm nghĩ nghe.
Vừa nói Lan vừa ngồi xuống cởi giầy cho Ba Thọt. Ba Thọt vội vàng ngồi xuống chiếu, lật đật nói:
– Em để anh cởi cho, dễ mà.
– Anh nằm nghỉ đi, để em lo cho anh mà.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.