VN88 VN88

Xem truyện tranh nhật bản 18+ hoc sinh phịch nhau cực hấp dẫn

Một bà khách trong đám người đến dự buổi khai trương tiệm, tới gần Ngọc, vỗ vai nàng ra chiều thân thiện:
– Chị thiệt là có phước, gặp được thầy sướng đủ mọi mặt.
Ngọc cười bẻn lẽn, nàng hiểu chữ”sướng” ở đây theo nghĩa cạn. Nàng trả lời người khách hàng, giọng điệu khiêm nhượng:
– Cám ơn chị, cũng là đuyên số thôi mà.
Bà khách gục gặc đầu:
– Có thể cũng duyên số thiệt đó. Tui quen biết thầy mấy năm nay, có biết bao nhiêu người, vừa có tiền vừa đẹp vậy mà thầy có “bị” ai đâu?
Biết mình lỡ lời, người khách lấy tay che miệng lại.
Ngọc trố mắt nhìn người khách, miệng hả ra chờ đợi bà ta nói tiếp, nhưng người khách nín bặt. Bà ta giả vờ ho khô mấy tiếng nói lảng sang chuyện khác.
– Ủa, mà chị có bầu mấy thẩng rồi?
Ngọc nhìn xuống bụng mình với ánh mắt tha thiết:
– Hồng biết nữa, chắc cũng ba bốn tháng gì đó.

Tự nhiên bà khách đờ đẫn cả người. Bà lẩm nhẩm:
“Con’mẹ này hên quá, có chửa với thầy, còn hơn lạc động đào nguyên. Hồi đó mình hai ba tháng mới được một rân, vậy mà đã muốn điên người, đã muôn quên tên quên tuổi. Con mẹ này vẫn còn tỉnh táo, như vậy công lực con mẻ không phải tầm thường đâu.”

Thầy Phú Sĩ thấy Ngọc với bà khách nói chuyện có vẻ tương đắc quá, sợ bể, thầy lết tới vả lả:
– Bà bác sĩ khỏe hông?
Bà khách hất cằm lên:
– Khỏe chớ thầy.
Bà trả miếng:
– Thầy thì chắc mệt.
Thầy làm bộ như không hiểu ý khách:
– Mệt thì cũng có mệt, nhưng mình phải ráng.
– Cũng tại mình thôi. Tự do không chlu, nhè đeo cái gông còn than thở làm gì…
Mẫu đối thoại nửa đen nửa trắng của hai người, khiến Ngọc khó chịu. Nàng lên tiếng:
– Anh mệt thì lo nghỉ sớm đi, để em lo cho.
Bà khách cười về tính chất ngây thơ của Ngọc. Bà ngó đăm đăm vào mặt Ngọc:
– Tại thầy nói vậy, chớ ăn thua gì chị, còn sớm mà…
Cái giọng điệu quá quắt của bà khách khiến thầy Phú Sĩ hơi ngượng. Thầy đánh trống lảng:
– Bà bác sĩ uống miếng nước đi…
– Cám ơn, cám ơn…
Bà khách trả lời cụt ngủn, rồi bước vội về phía đám khác… đang tụ tập nơi góc tiệm. Thầy Phú Sĩ nắm tay Ngọc bóp nhẹ:
– Sao em khỏe không?
Ngọc dằng tay ra:
– Làm gì mà không khỏe…
Nàng liếc xéo thầy một phát đe dọa. Chuôi mất nàng nhưmột lưỡi dao xẹt ngang cồ thầy. Thầy Phú Sĩ nghiêm nét mặt:
– Em kỳ quá, khi không rồi đồ quạu…
– Quạu gì? Hơi đâu mà quạu với ngữ ấy?
Biết người đàn bà ờ thời kỳ thai nghén thường nóng giận bất thường, thầy Phú Sĩ xuống nước:
– Anh đi lấy nước cho em nghen.
Ngọc không trả lời. Nàng chu chu cái mỏ rồi xì một tiếng dài.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.