VN88 VN88

Xem truyện tranh nhật bản 18+ hoc sinh phịch nhau cực hấp dẫn

Trong khi nhà báo Tuấn Vũ tìm chỗ đậu xe, thầy Phú Sĩ đưa mắt đảo quanh một vòng khu vực cờ bạc phía ngoài. Cảnh người vô ra tấp nập rộn rịp kinh khủng. Nơi một góc bãi đậu xe, thầy Phú Sĩ mới nhìn kỹ khung đèn hình chit.,cxe đạp lấp loé ánh sáng. Những bóng đèn màu Xanh xanh đỏ đỏ chạy vòng quanh như một chiếc dây sên cực kỳ linh dộng. Ai thấy cảnh khiêu gợi đó cũng muốn nhào lên cỡi. Chữ “Xe Đạp” từ ngày có sòng bạc này, vô tình đã không còn mang nguyên nghĩa “xe đạp” nữa, mà đã trở thành danh từ chung là “cờ bạc”. Người ta gọi nhau là “dân Xe Đạp”, “đi Xe Đạp giải sầu”, “thần Xe Đạp giúp trúng sô”, hoặc lên “Xe Đạp tự vận”. Nói chung chung, “Xe Đạp” đã trở thành nơi tạo ra rất nhìêu huyền thoại.

Thầy một trự Việt Nam từ cửa sòng bạc đi ra, nhà báo Tuấn Vũ dã rề xe theo. T’hầy Phú Sĩ là dân mới tới chưa rành mánh khóe tìm chỗ đậu xe của dân nhà nghề.
Thầy hỏi nhỏ Tuấn Vũ:
– Theo nó chi vậy?
– Thì nó đi ra mình mới có chỗ trống mà đậu. Với lại hên xui là do thằng này.

Thầy Phú Sĩ lại càng ngạc nhiên thêm về câu thòng của Tuấn Vũ. Thầy là dân bói toán đẩy một bụng, mà chưa dám dùng tài năng phán quyết hên xui, thằng cha này có cái gì mà Tuấn Vũ lại trông vào nó định lượng đỏ đen được? Khách chơi đi rất từ tốn tới dãy cuối cùng của bãi đậu xe, khiến Tuấn Vũ phải lái thật chậm rề theo. Hiểu ý nhau, khách lấy tay chỉ về phía đậu xe của anh ta. Tuấn Vũ vọt miệng:
– Khá không bạn?
Khách cười, đưa ngón tay cáí chỉ lên trời. Tuấn Vũ cũng cười theo đáp trả. Anh quay sang phía thầy Phú Sĩ:
– Nhìn thằng chả đi từ tốn, đâu ngẩng cao, hít thở không khí đêu nhip, mình biết là thằng chả thắng rồi.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.