VN88 VN88

Xem truyện tranh nhật bản 18+ hoc sinh phịch nhau cực hấp dẫn

Mãi miên man nghĩ ngợi, chợt Ngọc thấy cái bóng đen của tlìầy vượt thoáng qua và ánh sáng nơi cửa sổ đã được trả lại như cũ. Nàng biết là thầy đã đi. Ngọc lò mò ngồi dậy, nàng nhìn ra sân. Trời cũng đã sáng hẳn. Mấy bước chân của thầy lúc nãy đi qua làm một số cỏ trong vườn bẹp xuống. Mấy con chim thấy vắng bóng người cũng đáp xuống mố mấy cành lá xanh. Ngọc vươn vai ngáp một hơi dài. Nàng trở lại soi mình vào gương. Bây giờ Ngọc mới phát giác ra cái gương đã nứt một lằn nhỏ ở góc. Không biết xảy ra lúc di chuyển dọn nhà hay bởi một đuyên cớ gì?

Ngọc giữ trong bụng đìêu này, và cho là điềm gở, thế nào cũng nhờ thầy giải đoán cho rõ trắng đen.

Thằng con Ngọc trờ mình bởi một làn gió lạnh vừa tuôn vào phòng qua cánh cửa Ngọc vừa hé mở. Nàng đứng nhìn con, hai mắt nó nhắm nhắm mở mở nhìn lên trần nhà. Sau một giấc ngủ dài, đứa bé mới ý thức được là mình đang ở một nơi mới. Ngọc hôn con trấn an, xong nàng đến bàn trang điểm. Bình thường lúc còn ở share nhà Toàn, Ngọc không có thói quen này. Nhưng bây giờ ở nơi mới đến, nhà thầy Phú Sĩ lại nhiều khách khứa, nàng phải chuẩn bị lại nhan sắc. “Lỡ thầy bận khách qúa nhờ Ngọc tiếp giùm thì cũng không có gì tệ lắm.”

Chiếc áo ngủ bằng lông nặng chình chịch được Ngọc cởi ra, căn phòng ấm cúng lạ lùng. Ngọc đưa tay vuốt má, xoa ngực một cách tự nhiên. Rõ ràng ông bà mình nói không sai, gái một con trông mòn con mắt. Cơ thể Ngọc lâu ngày không được xoa nắn trớ nên chắc nịch. Nhìn trong gương, xoay qua xoay lại, Ngọc mỉm cười đắc ý. Cái gương thiệt là có phúc, nhìn người đẹp một cách tự do thoải mái. Tóc Ngọc dài, nàng lấy tay vén qua một bên, che khuất phần ngực. Màu đen của tóc làm nền cho đôi nhũ hoa trãng tươi lốm đốm mấy nốt ruồi son màu hồng. Mình cũng không đến nỗi gì,” nàng tự nhủ.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.