VN88 VN88

Xem truyện tranh nhật bản 18+ hoc sinh phịch nhau cực hấp dẫn

Hơi thờ thầy dồn dập, giọng thầy run run như một người đang trúng gió. “Nhưng mà vô lý, nếu trúng gió, thầy đâu ở trần. Rõ ràng thầy đã chuẩn bị đểxông thuốc.
Mà sao thầy lại níu chân mình.” C.ố gắng lấy bình tĩnh trở lại Ngọc nói:
– Thầy muốn nhờ Ngọc gì nữa đó thầy?
Vừa nói Ngọc vừa cúi xuống gở chân ra khỏi tay thầy.
Mặt thầy lúc này thật ủ rũ, hai má thầy xệ xuống, đôi mắt mơ màng nhìn vào khoảng không.
– Đời nghĩ cũng buồn. Thầy than trống không.
– Đời thầy đủ hết còn buồn gì…

Ngọc cúng đáp lại trống không. Hai bên nhìn như hiểu ý nhau, nhưng cứ phải giả vờ. Nếu người thứba nào có mặt lúc này, họ không hiểu gì cả. Cuộc đối thoại giữa đôi bên cà giụt cà giựt, rất ăn khớp với nhau nhưng lại có vẻ xa xăm lạ lùng. Thầy đưa tay cbỉ chiếc mền trên giường:
– Ngọc lây giùm thầy chiếc mền.
Biết là thầy sắp “dở quẻ”. Cái mền đâu có nặng nhọc gì mà thầy lại nhờ đến mình, hơn nữa nó ở sát cạnh thầy. Nhưng Ngọc vẫn cứ làm theo lời thầy. Có lẽ biết được ý nghĩ Ngọc, thầy lên tiếng giải thích:
– Trước khi xông thuốc thầy có thói quen phải tịnh tâm, dưỡng khí, dồn những chất độc hội tụ lại các lỗ chân lông. Thầy không muốn cử động nhìêu. Hồi không có Ngọc ở đây, mỗi rân cần xông thuốc, thầy phải một mình làm mọi công việc nên thần tản khí tan không có “ép-phê” mấy.
– Ép-phê là sao thầy?
Ngọc hỏi câu đó đúng ngay chỗ ngứa của thầy.
– Chữ này nguyên gốc là tiếng Tây, mình xài riết thành Việt hóa luôn. Nghĩ cho cùng khi thành chữ Việt rồi thấy nó hay lắm Ngọc.
– Hay sao thầy?
Ngọc nghĩ coi, cái gì mà hễ ép mạnh vào sẽ làm cho người ta phê. Thí dụ hai người ôm nhau, hoặc với loài vật hay sinh vật cũng vậy, như cá trống ép cá mái vân vân…

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.