VN88 VN88

Xem truyện tranh nhật bản 18+ hoc sinh phịch nhau cực hấp dẫn

Thầy đưa Ngọc đi vòng phía hông nhà, đến nơi có cái cửa màu xanh. Thầy chậm rãi nói:
Phòng này của em đó.
Ngọc chưa kịp bước vào, thầy tiếp:
– Phòng này để trống lâu rồi, chỉ có người đàng hoàng thầy mới cho ở đây thôi…
Ngọc ngước nhìn tháy, cười cảm động. Căn phòng thiệt khang trang, màu sơn còn mới toanh. Bộ nệm và bàn ghế đã được dặt sẵn nơi đó rất trật tự.
Ngọc đi một vòng nhỏ, mở tủ đựng quần áo xem xét, một cái robe mầu hồng còn treo lơ lửng trong ấy. Ngọc ngạc nhiên hỏi:
– Ủa, có cái áo của ai trong đó thầy?
Thầy Phú Sĩ bình tĩnh, móc cặp kiếng đeo vào mắt nhìn:
– A, cái này của cô thơ ký, lúc trước cô ta nghỉ trưa ở đây chắc lại bỏ quên chứ gì…
Không để cho Ngọc thẩm vấn thêm, thầy tiến tới cửa sổ xăng tay áo lên một chút, vô tình để lộ một mớ lông tơ đang dán sát vào lớp da trắng. Thầy gắng sức kéo cánh cửa sang bên. Một luồng gió thoang thoảng từ ngoài tống vào.

Trong khi đó, Ngọc đang vơ vẩn so sánh căn phòng này vơi nơi ở cũ. “ở đây có phần thoải mái hơi nhìêu.” Nhất là nhìn người chủ nhà, một ông thầy còn trẻ với đầu óc uyên bác, hiểu được quá khứ vi lai, màu áo nâu đà thầy mặc trông trâm mặc lạ lùng, nêu thầy ít cười hơn một chút, cái mép miệng không bi kéo bành ra thì không còn chỗ nào chê cả.
– Thôi chuẩn bị mang đồ đạc vào đi, trưa rôi. Thầy ra lệnh.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.