VN88 VN88

Xem truyện tranh nhật bản 18+ hoc sinh phịch nhau cực hấp dẫn

Khỉnh thì có khinh thầm như vậy, nhưng Ngọc cũng cảm thấy dường như ở thầy Phú Sĩ có cái gì độc đáo lắm nên đàn bà con gái khi gặp thầy đêu mang một cảm tinh đặc biệt. Người đàn bà tác giả lá thư này cũng đã bị hấp lực đó cuốn hút đến nỗi phải viết thơ tống tình thầy. Tự dưng Ngọc đặt mình ở vị trí thầy. “Không biết thầy sẽ xử trí ra sao trước người đẹp muốn hiến dâng nhưvậy?” Cũng có thể, có thể, thầy sc không phụ lòng người ta bằng cách cho người ta cái gì đó mà ngươi ta muốn, như vậy là xong chứ khó gì, lỗ lã gì đâu mà sợ?

Nguồn suy tưởng của Ngọc đang miên man xuông xẻ, bỗng tử phòng coi bói của thầy dội ra mấy tiếng cười khúc khích, kiểu chuột rút đêm khuya. Ngọc hơi giật mình, nàng vội vàng trở về phòng riêng, e ràng thầy coi bói sắp xong thấy mình đang ngồi lục lọi phòng khách thì kỳ quá.

Gian phòng hơi tối, Ngọc với tay bật đèn. Ánh sáng chói lòa lên, Ngọc ngỡ ngàng ngayvới chính mình. Người đàn bà nào cũng vậy, vừa có một ý nghĩ thầm kín hoặc mới làm một việc gì lén lút thường hay sợ ánh sáng bất chợt tới. Ngọc ở trong tình trạng như vậy.

Phòng Ngọc với phòng coi bói của thầy Phú Sĩ chỉ cách nhau một vách ngăn. Bình thường thì tiếng động giữa hai bên ít khi dội qua nhau. Nhưng trên đầu giường của Ngọc, nơi tường, có một lỗ hổng bằng đầu đũa không biết đã được ai soi tự bao giờ, khiến hai phòng thông nhau. Ngọc thắc mắc, không biết ai đã làm việc đó. Hồi sáng sớm khi thức dậy, Ngọc đã khám phá ra. Lúc đó phòng bên kia không có người nên Ngọc không nghe thấy gì và cũng không tò mò nghiên cứu. Nay phòng bên kla thầy Phú Sĩ đang có khách xem bói. Hình như thầy mở đèn mờ nên ánh sáng lọt qua cái lỗ nhỏ cũng u ám. Tiếng cười khúc khích ớ bên đó lại bật lên. Tiếng của người khách phụ nữ nên âm thanh léo nhéo. “Chà, chắc thầy coi trúng cái gì đó nên khách khoái, chị ta mới cười sảng như vậy.” Không cần là thầy tướng nhưng qua cái kiểu cười đó, Ngọc đoán người đàn bà này thuộc loại rất tự nhiên. Tự nhiên cũng có nghĩa là dễ dãi. Ai muốn sao cũng được. Đối với Ngọc, cú cười khoái tỉ nhưvậy là một khiêu khích, khiêu khích đối tượng đã tạo ra tiếng cười. Nhất là trong phòng bên đó lại có một người đàn ông, thầy Phú Sĩ. Ngọc nôn nao trong đạ, và mong mỏi muôn nhìn khuôn mặt thầy lúc nhận nụ cười trên. Nàng ghé mắt sát vào tường qua chiếc lỗ hổng nhìn lén. Lúc đầu, Ngọc còn sợ phía bên kia phát giác ra. Nàng nhìn vô lấy ra, không dám để con mắt yên một chỗ lâu. Nhưng làm như vậy mỏi mệt quá.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.