VN88 VN88

Xem truyện tranh nhật bản 18+ hoc sinh phịch nhau cực hấp dẫn

Không thấy Ngọc nói tiếng nào, thầy Phú Sĩ cũng ngồi yên, xếp bàng hai chân chéo lại tỉnh dưỡng. “Thiệt không uồng công nôm cá, con cá trạch mình dây trắng bóc, hớ hớ da non, lúc đầu trật vuột nắm được đầu chiếc đuôi cong cong giãy giụa, càng giãy càng gây cảm giác mạnh. Ôi cuộc đời tì liệt nhìêu ý nghĩa.”
Đời thầy nôm cũng khá nhiều cà, đủ loại cá. Nhưng với con cá trạch Ngọc quả là kỳ bí, ở nàng có những ngượng ngùng e âp rất con người. Cũng ở nàng có nìlững chống đối chừng mực khít khao như đôỉ đũa so le lúc cao lúc thấp, vậy mà miếng ăn nào cũng gắp trúng. Hay là ở chỗ đó. Thầy thay đổi định kiến đã có nơi thầy từ lâu về những người đàn bà một lần lửa.

Ngọc không giống người đàn bà nào, cũng như không giống bất cứ chiếc ghe nào thầy đã chèo qua. Chiếc dầm bơi của thầy hình như có lúc chạm phải sình non, lắc lư đúng cách, lúc lún sâu, lúc hời hợt. Âm thanh của tiếng chèo thánh thỏt, bổng trầm. Nghĩ đến đây thầy sướng một cách vô tình, thầy quên có Ngọc đang đứng đó, thầy cất giọng hát nhẹ: “Nắng chia nửa bãi chiều rồi, vườn hoang trinh nữ khép đôi lá sầu, giọt buồn con nhện giăng mau, em ơi nhắm … anh cào gang chân”. Tự nhiên thầy đổi lời ca ở câu chót, khiến Ngọc tức cười đổi lời ca ở câu chót, khiến Ngọc tức cười. Nàng đưa tay bụm miệng lại, sợ âm thanh văng ra khỏi phòng, thằng Tuấn con nàng nghe được kỳ quá.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.